Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Vạt nắng cuối chiều.


09:11 22 thg 4 20094Photobucket
 
Em gọi “ Chị ơi nhà em mất rồi” giọng bình thản như em đã sẵn sàng chờ đón nó, tôi vội thu xếp công việc cơ quan về với em, gặp em tôi không thấy giọt nước mắt nào em không giống những người đàn bà mất chồng khác hoặc họ gào khóc kể lể hoặc hoặc họ ngất lên ngất xuống vì nỗi đau quá lớn. Em bình thản lo toan mọi việc , nhưng sao tôi thấy thương em thắt lòng, sau vẻ bình thản ấy là khuôn mặt trũng sâu vì những tháng ngày chăm sóc chồng trong bệnh viện, sự chênh vênh hụt hẫng , nỗi cam chịu luôn hiện hữu trên khuôn mặt em. Tôi gọi điện thông báo cho bạn bè, bạn bảo “ Cho tôi chia buồn mà cũng là chia vui cùng Hạ nhé”, đây có phải là sự giải thoát cho em.
Chúng tôi chơi thân với nhau từ bé em là con bà cô ruột, nhà ở xóm trên xóm dưới em lại cùng tuổi Đinh Tỵ với tôi, mọi người thường bảo “ Trai Đinh, Nhâm, Quý , Giáp thì tài, Gái Đinh, Nhâm , Quý, Giáp thì hai lần đò”, khi đó chúng tôi chả bao giờ để vì chúng tôi mới 20 tuổi, tôi thì còn đang mải theo đuổi giấc mơ đèn sách còn em thì chuẩn bị lấy chồng theo sự sắp đặt của bố mẹ. Người đàn ông em lấy làm chồng là người thành phố hơn em đúng một giáp nhà bốn tầng ở mặt phố chợ Giời, có cửa hàng đồ điện gia dụng lớn, anh ta lại cao to đẹp trai. Cả làng đồn ầm lên con Hạ sướng nhé đúng là chuột sa chĩnh gạo, bố mẹ em thì hỉ hả ra mặt, còn em không giấu nổi khuôn mặt hạnh phúc rạng ngời , tôi về em xuống chơi tiếng hát véo von vang từ ngoài ngõ.
- Chị ơi em sắp lấy chồng anh ấy đẹp trai người thành phố lại giầu có- em hồ hởi khoe.
- Bọn em quen nhau lâu chưa- tôi hỏi.
- Nửa tháng chị ạ- em cười để lộ hàm răng trắng ngà
- Nửa tháng đã cưới- tôi ngạc nhiên-thế em đã tìm hiểu kỹ chưa?
- Rồi chị ạm , mẹ anh ấy là người cùng xã mình làng bên cạnh bà ấy là em gái bác Thăng, bác ấy làm mối cho em bác bảo anh ấy nhiều tuổi rồi muốn cưới gấp để ổn định gia đình.
- Anh ta có yêu em không?
- có – em lại cười, nụ cười như giọt nắng ban mai đang nhảy nhot trên giậu hoa cúc tần đầu ngõ.
- Em có yêu anh ta không?
- Ôi bà chị khó tính, chị hỏi em như hỏi cung ấy, yêu mới cưới chứ.
Yêu mới cưói câu nói của em làm tôi yên tâm phần nào, tôi mừng cho em.
Ngày cưới , em xúng xính trong bộ váy cưới đắt tiền cùng lối trang điểm hoa mỹ em cười thật nhiều, em vốn là người không giấu nổi niềm vui, bên cạnh em chú rể lạnh lùng không tỏ rõ cảm xúc tôi hơi chột dạ nhưng tôibị cuốn theo hạnh phuc của em.
Bẵng đi mấy tháng tôi bận thi cử nên không về nhà, 25 tết tôi về , xuống xe tôi ào vào nhà, nhà vắng hoe sợi nắng cuối ngày còn vương nơi cửa sổ. Tôi chạy ra vườn tìm Mẹ, gió mùa đông bắc thổi rần rật làm xơ xác những đọn chuối non nớt. Mẹ và Cô đang cắt lá dong ở cuối vườn tôi rón rén.
- Oà!.......Tôi ôm mẹ cười vang cả khu vườn
- Cha bố cô lớn rồi mà cứ như trẻ con ấy, làm gì mà bây giờ mới về thế hả con- Mẹ nhìn tôi âu yếm.
- con thi học kỳ mẹ ạ, cháu chào cô ạ.
- Ừ mấy tháng không gặp nhìn phổng phao hẳn lên, nhìn mày mà tao lại nhớ đến con Hạ- mắt cô nhìn xa xăm đau đớn, buồn lặng.
- Hạ sao rồi hả cô- tôi hấp tấp .
- Nó khổ lắm cháu ạ- mắt cô ầng ậc nước.
Rồi cô kể sau khi về nhà chồng em mới vỡ lẽ ra rằng chồng em hoá ra là một tên đầu gấu khét tiếng ở chợ Giời anh ta đnag phải ở tù nhưng do chạy chọt mà được về ít ngày cưới vợ, sau khi cưới xong phải đi thụ án tiếp, còn cái cửa hàng đồ điện thì rỗng tuếch không một đồng vốn và bà mẹ chồng chanh chua suốt ngày chì chiết một câu đồ nhà quê hai câu đô nhà quê mặc dù bà tacũng chui từ cái làng em mà ra cộng thêm những đứa em chồng mặc dù đã lấy chồng rồi nhưng vẫn thích về nhà vênh váo dạy chị dâu. Em ngày nào cũng nứơc mắt lưng tròng cộng thêm bị thai nghén hành hạ mà vẫn tháng hai lần đi xe khách vào tận Thanh Hoá thăm nuôi chồng. em gầy đi tàn tạ, thi thoảng đứa em gái thương chị ra thăm chưa đưa em ra tới đầu ngõ đã nghe mẹ chồng riết róng “Chị em nó lại rui thụi cho nhau đấy, nó lấy hết của nhà bà cho bọn nhà quê” em chỉ biết khóc đẩy em gái về thật nhanh vì nếu em nói lại em sẽ nhận ngay những cái tát nảy lửa. Từng ấy những truân chuyên tủi nhục đè lên vai em khi ở tuổi 20 làm sao em chịu đựng được Hạ ơi! Tôi khóc cô khóc, mắt mẹ đỏ hoe, nước mắt của những người đàn bà thương nhau trong chiều đông sao lạnh buốt, cuối chân trời vạt nắng cuối chiều đã tắt tự bao giờ.
Tết năm đó em về quê chúng tôi gặp nhau em bảo “ em vẫn sống được chị ạ, vì đứa con trong bụng em sẽ đợi được tói khi anh ấy về”
Rồi bẵng đi cũng độ gần một năm không gặp, thật ra em và tôi sống cùng thành phố nhưng tôi hoc ở tận Cầu Giấy còn em sống trong nội thành vả lại em cũng không muốn ai đến thăm mình vì sợ bà mẹ chồng làm cho xấu hổ nên tôi và em ít khi gặp nhau.Một hôm tôi về nhà người yêu chơi gần khu phố nhà em, tôi đi chợ bỗng nhìn thấy em đang thất thểu đẩy chiếc xe nôi trong đó có đứa con còn đỏ hỏn, em đi như người vô định trên con phố đông như mắc cửi.
- Hạ- tôi thất thanh
Em thất thần quay lại chợt nhận ra tôi em oà khóc tức tưởi như thể tôi là chiếc phao cho em bấu ví lúc đang giữa dòng, tôi đưa em vào quán cafe ven đường rồi em kể sau khi em sinh được 3 tháng thì chồng em chạy được về trước thời hạn , tưởng đâu mẹ con em sẽ có chỗ dựa ai ngờ anh ta đi tối ngày với mấy ả cave, anh ta uống rượu, cờ bạc cứ uống rượu vào là anh ta quấn tóc em vào cầu thang mà đánh, hàng ngày anh ta bố thí từng đồng cho em đi chợ mặc dù tiền làm ra từ cửa hàng là do em vay mượn bố mẹ em để buôn bán.
- Tại sao mày không li dị thằng ấy đi cho rồi, sao mày phải chịu để nó hành hạ thế- tôi uất ức
- Đời em thế là hết, em sẽ đi tu chị ạ- mắt em dại đi lẩn thẩn
- Đừng dại dột thế em, nếu không sống đươc với nhau  nữa thì em về ở với bố mẹ mà nuôi con, cô chú thương em lắm, chị đưa em về quê nhé- tôi dỗ dành
Nhắc đến con mắt em sáng lên , em sốc con lên siết chặt , đứa bé ọ oẹ khóc thét em vạch áo cho con bú nước mắt vẫn tuôn rơi đứa bé no sữa ngủ ngon lành trong lòng mẹ . Em nhìn con thật lâu chợt em lau nước mắt .
- Em về đây em không li dị và cũng không đi tu đâu chị ạ.
Em đặt con vào xe nôi đẩy đi như chạy mặc đằng sau tiếng gọi khản giọng của tôi. Gió cuốn tung những chiếc lá ven đường, chiều mùa đông sẫm đặc.
Thời gian cứ lần lượt trôi qua cửa sổ, tôi lấy chồng gần khu phố nhà em, thi thoảng em sang chơi với nỗi đau chất chứa đôi khi em bảo “ chị thật hạnh phúc” tôi chua chát trong lòng tự hỏi tôi và em nỗi đau nào hơn nỗi đau nào. Có hôm em sang chơi với mái tóc cắt ngắn cũn cỡn em bảo “ em cắt tóc ngắn đi xem lão ấy lấy gì mà quấn vào cầu thang” em nói bình thản như đấylà việc của ai chứ không phải của mình . Em và tôi cùng có bầu em sinh đứa thứ hai tôi ngạc nhiên hỏi sao vợ chồng nhủng nhẵng vậy mà vẫn sinh nữa , em trả lời em sống được là vì con, tôi hiểu đàn bà sống không có con thì biết sống vì cái gì.
Cuộc đời luôn có những ngã rẽ riêng của nó, đùng một cái chồng em bị ung thư em chạy chữa cho chồng cả năm trời không thiếu thuốc gì tốn kém cả mấy trăm triệu em không hề kêu ca lấy một lời ngay cả với tôi. Hôm đưa tang chồng em không khóc chỉ đến khi mọi người về hết còn tôi và em ở lại , em bỗng gào khóc thảm thiết em kể về những nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thân mà em phải chịu hơn chục năm qua . em ngồi thụp xuống nói trong tiếng nấc “ mặc dù anh đã hành hạ em như thế nhưng đến gio phút này em vẫn muốn anh sống, đàn ông như ngọn đèn hải đăng soi rọi cho con cái , anh không là đèn nhưng vẫn là cái cột đèn cho các con bấu víu giờ anh mất rồi các con biết bấu víu vào đâu”, vậy là từ xưa em vẫn muốn các con có cái cột mà chịu sống như vậy đấy.
Tiết thanh minh dịu ngọt, rét nàng Bân se lạnh hoa gạo nở thẫm đỏ nơi con ngõ quê nhà, tôi gặp em ở quê sau năm mươi ngày chồng mất, đã thấy sự bình tâm trên khuôn mặt em, tôi cũng yên tâm phần nào. Ngoài 30 tuổi em đã là goá phụ, đàn bà không chồng sẽ không tránh khỏi những đêm hoang hoải lắm, chênh vênh lắm , nỗi trống vắng mơ hồ luôn hiện hữu nhưng tôi tin em sẽ vượt qua rồi em sẽ có hạnh phúc , nhất định thế. Xa xa nơi cuối chân trời có vạt nắng cuối chiều nằm vắt ngang.
Hạ L
y

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét