Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Ru

23:21 12 thg 9 2012
Ngày nhiều nắng, vắng gió, thu như gắt lên cung thanh khát cháy. Mắt tôi nhòe đi trong phố, tim tôi mềm như lụa, tóc tôi trôi theo gió, hồn tôi trôi theo gió, loãng vào khúc thu nơi cửa sổ nhà ai đang phát ra âm thanh vời vợi.
Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy 
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Em tìm gì khi thất vọng về tôi”
     Đừng thất vọng, hỡi người đàn bà giấu đêm vào trong tóc, em hãy cười như thể thủa ấy gió chưa sang…!
                    Hạ Ly ( Hãy cứ ngồi bên thềm mà hát, nhé em...!)


Photobucket

Cơm cúng hôm rằm

23:02 30 thg 8 2012
Mẹ vẫn bảo, cái gì đổi mới cũng được nhưng những giá trị truyền thống thì vẫn phải giữ con ạ, nhất là những giá trị ấy mang lại cho tâm hồn mình sự an bình. Những người đàn bà khi đã lấy chồng sinh con tựa như khúc sông bị rút hết mầu mỡ, khúc sông còn có lúc được phù sa bồi đắp, còn những người đàn bà như chúng ta thì phù sa ở đâu? Có chăng người đàn bà phải biết tự bồi đắp cho mình bằng những giá trị tâm hồn từ những điều nhỏ nhặt tưởng rằng ‘ rất thường’ ấy để tạo nên giá trị sống cho gia đình. Con đừng vội nhìn những người đàn bà đầu tắt mặt tối vì con cái, tất tả với chọ búa cơm nước mà coi thường.  Họ là những người đàn bà nhất trong số những đàn bà, bởi họ đang biết cách giữ ngọn lửa ấm cho ngôi nhà của mình. Những người đàn bà ấy hiểu rằng con cái cũng chính là nguồn phù sa của họ.
     Bởi vậy 4h chiều rời khỏi cơ quan, Mẹ đón Bống xong hai mẹ con tung tăng đi chợ. Mua bao nhiêu là thứ, nào là hạt sen tươi, nào là nhãn lồng, dừa, bánh đa, vàng mã vân vân và vân vân ... chắc cũng chưa đủ, mong các vong thứ lỗi vì mẹ đã nặng trĩu cả tay rồi, mẹ bảo : Mẹ sắp ngất rồi Bống ạ. Bống trả lời tỉnh bơ: Mẹ đừng ngất không có mất hết đồ. Về nhà mẹ nấu chè sen nhãn lồng, nấu cơm cúng....Thắp hương xong, hai mẹ con đi tắm , mặc váy đẹp chờ bố về thụ lộc. Mẹ, cứ lơ đãng như dòng sông thu hoài niệm thế, nhưng vẫn biết giữ cho bếp nhà mình đỏ lửa, Mẹ nhỉ!
                                                          ( Mẹ con nhà Bống chúc các tình yêu vẫn ngang qua ngôi nhà heo hút này một kỳ nghỉ lễ ngọt ngào và thanh bình như nắng mùa thu, nhé, nhé...)
 

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Gió mùa thu, mẹ ru con ngủ

00:33 27 thg 8 2012
Photobucket
                                                                      Hãy là chiếc lá, để xanh đến tận cùng.

1. Đi đâu để mẹ ở nhà 
   Gối nghiêng ai sửa chén trà ai dâng
? 
   Lễ vu lan, mùa lơ lửng trên nhánh cong nhánh gầy của những cây hoa sữa , không đủ nắng để nồng nàn, không đủ heo may để tỏa hương ngào ngạt. Tôi ôm con, lời hát ru mênh mông giữa chiều thu hoang hoải, chẳng tròn vẹn một lời. Đã bao lâu rồi con chưa về thăm mẹ? Đủ lâu để qua hai mùa trăng mọc, mẹ than “ Nhớ 2 mẹ con lắm, nhưng nhớ làm gì thì làm cũng đừng nhốt Bống trong nhà quá lâu con nhé!” . Tôi vội tắt máy không muốn đầu dây bên kia nghe tiếng nấc nghẹn bên này. Mẹ ơi! Con lại muốn mình bé lại để những nỗi đau, nối sợ hãi và hoang mang của hôm nay được mẹ vỗ về và che chở. Con khát khao một chốn bình yên…!
2. Đói lòng ăn trái khổ qua 
   Nuốt vô sợ đắng, nhả ra bạn cười
.
  Tháng 8, lá vẫn còn xanh hư hao đợi đến mùa trút lá. Vô số những chiếc lá xanh kia rồi sẽ vàng và rời cành theo quy luật vốn thế, có chiếc lá tự rơi vào đâu thì rơi, có chiếc lá được gió cuốn đi và được chọn cho mình nơi hạ cánh, đó là những cú “ nhảy” ngoạn mục của những chiếc lá. Bạn hỏi nàng chọn cách “ rơi” hay cách “nhảy”. Tôi không chọn cách nào cả, tôi sẽ xanh đến tận cùng rồi tan biến vào cõi hư không.
     Đêm nay câu hát ru sao vẫn buồn mênh mang …!
3. Ầu ơ... Bồng bống bồng bồng 
Lớn lên con phải cố công học hành 
Thứ nhất học đạo làm người 
Con đừng lêu lổng kẻ cười người chê.
    Trước mùa tựu trường thứ 2 của Bống .Trong tôi bỗng dấy lên những lo toan, trăn trở riết róng về một tương lai xa cho con, tôi sẽ phải làm gì đây cho con có một đôi cánh vững. Thế là tôi “ trầy trật” với những dự định, với những cố gắng không mệt mỏi. Trái tim tôi tỉnh táo một cách tội nghiệp, không đủ cảm xúc để ghép cho trọn vẹn một vần thơ, không đủ thời gian để nhìn những hạt thu rơi…!
Đêm nay tôi tự cho phép mình rơi vào vùng kí ức mênh mông ấy để đọc cho Bống nghe “"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.... Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lanh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học...” (Thanh Tịnh).
Bống nhé, ta sẽ học được rất nhiều điều từ những yêu thương…!
 
            ( Hạ Ly- Mùa vội vàng trôi …)

Độc thoại

Mùa thu phơi nong kén
Quay tơ vòng tháng năm
Nghiêng câu ca cổ độ
Khuất nẻo cánh nhạn bay.
 
Ai cứ đi biền biệt?
Ai lấp lửng buông câu?
Thu kết vành du mục
Hát ca quên cánh sầu
 
Ngõ dài chùng sương vắng
Lặng lờ bóng trăng leo
Nhành đa gầy đợi gió
Xa quá một vòng tay.
        Hạ Ly
Untitled

Vơi mùa

16:21 30 thg 7 2012
Untitled-71

Anh có đến cùng em?
Đi qua cơn mưa giữa lưng chừng mùa hạ
Có ai cùng em gọi mùa sắp cạn
Vét mầu loang trên tấm toan thưa.

Con gió buông chùng một lời hứa vu vơ
Căng bóng chiều một đời em đứng đợi
Gánh long đong, bến lở mình quay quắt
Quên mùa nắng gẫy bên hiên

Bóng trăng gối đầu đợi gió lãng du
Chìm cung trầm khúc đàn bầu nhu mì nhẫn nại
Giọt sương ngập ngừng sẻ chia đôi vạt
Buông hờ nỗi nhớ
vơi đêm…!
Hạ Ly
Untitled

Em lêu bêu hát cho đời vui

18:40 11 thg 7 2012
                  Hoàng hôn tóc hát!


Untitled


Photobucket
Photobucket

Bến Vắng

00:05 9 thg 7 2012
Untitled

Em chẳng thể đợi đến ngày tròn bóng để du ca
Thế nên em tự yêu mình bằng những ngày căng mọng nắng
Căng tròn vành môi, mắt đò ngang lung liếng
Thảo nguyên xanh, gió thổi khúc nguyên sinh.

Này thì lá, thì hoa thì cỏ triền đê vẫy nắng
Này thì hoàng hôn cô quạnh bóng nước trôi
Này thì cánh diều phai vá lời yêu căng gió
Này thì trò chơi cút bắt phía em say.

Nắng vãn chiều loang một nụ cười vơi
Đỏ chín vực sông, bến em vụng dại
Cứ say đắm nâng niu nơi bóng mình thừa thãi
Giăng kín yêu thương, chẳng níu nỗi bước người đi.

Nhá nhem tím  non nửa bóng trăng treo
Sao cứ bạc lòng một giấc mơ em hoang dại.
                    Hạ Ly
Untitled

Chẵn- Lẻ

12:09 2 thg 7 2012
Untitled
Sấp ngửa
Một vòng âm dương,
chẵn lẻ…
Nỗi nhớ lẻ một nhịp
Vòng hương quấn chín tầng mộng mị
rồi yêu
Tim xanh xao bặt âm nuối tiếc
Số phận chia đôi, lẻ một nhau.

Mặt trăng giấu cô đơn vào đáy giếng
Cứ âm thầm lẻ bóng đa đoan
Ơi mắt khát, thôi miên ngày hạnh ngộ
Ơi chiều mưa ,đã quá tuổi để ướt nhau.

Sấp ngửa
Một vòng âm dương
Không thể chẵn
Không thể tròn
lẻ một đời
Nên chẳng chẵn nổi một lời yêu.
         Hạ Ly

Người đàn bà bán hàng rong

23:28 27 thg 6 2012

Bão  đến
Sấm xé toang lòng phố ,
vũng tối nhầy nhụa mây đen
Gió xoáy tung hứng những chiếc lá khô rồi cười giòn rã
Đôi quang gánh lệch vai
Chiếc nón bay  ngược chiều gió thít ngấn chiếc cổ thon.
Trời chưa mưa
Má chị ướt
Người đàn bà bán hàng rong gửi hồn về nơi ấy
Xóm không đàn bà…!
Thằng Tý lúc này chắc đang sợ sấm nằm run trong bùng nhùng đống chăn chiếu
Liệu con Liên có biết ôm em, dỗ dành em như mẹ
Có biết nhanh tay cất quần áo ngoài sân
Che mưa cho lũ gà con mới nở
Gọi bố về kẻo say rồi ngã nhào xuống mương như dạo nọ.
Con Liên có còn lo âu với nhúm ngực đau, nhú thời con gái
Hoang mang với những vết máu loang đỏ phận hồng nhan
Bần thần những câu hỏi…!
Người đàn bà bán hàng rong lầm lụi quẩy lệch đôi quang gánh
Chiều mưa…
Ướt một  giấc mơ…!
       Hạ Ly

Lúng liếng

18:29 20 thg 6 2012
Untitled

Lục là lục lạc
Em mượn câu chèo
Cài lên đuôi mắt
Lúng liếng…!
Nụ cười mỏng lắm
Tan như pha lê
Câu thơ nông nổi
Bồng bềnh hư vô.

Em mượn gió nồm
Ngày bà phơi thóc
Em mượn câu hát
Đêm mẹ ru hời
Em mượn mái tóc
Ngược chiều, bẻ lái
Em buộc anh lại
Với em…!

Đừng như Thị Nở
Một đời yêu dở
Đừng như Thị Mầu
Một đời đa đoan
Lúng liếng à, lung liếng ơi…!
     Hạ Ly

Thị trấn không trăng

00:34 18 thg 6 2012
Untitled

Có một đêm thị trấn không trăng
Chỉ tròn căng một cái nhìn xa xăm ứa lệ
Của người đàn bà điên ngồi đếm những vì sao đơn lẻ
Chờ hóa kiếp này, sang kiếp khác để hoan ca.

Có một đêm thị trấn không trăng
Gió sần sùi ngủ vùi trên cánh đồng hoang vắng
Mặc kệ những đau đáu, chắt chiu của người đàn ông trong ngôi nhà ấm lửa
Chờ người đàn bà điên tỉnh lại để yêu mình.

Có một đêm thị trấn lẫn trong mưa
Người đàn bà trẻ tuổi ngồi ôm con hát ru những bản tình ca buồn tẻ
Trên cửa sổ tầng hai bốn mùa hoa rực đỏ
Chờ người đàn ông về mỗi sáng để mình yêu.

Có những đêm thị trấn ngơ ngác ánh sao khuya
Người đàn bà trẻ tuổi ủ dầm mình trong thương nhớ
Chị lựa một bông hoa thắm mầu để hái
Sắc hoa bạc lòng cứa đỏ trái tim son.

Có những đêm thị trấn bạc mầu sương
Đêm đan lồng những tiếng thở dài rất vội
Người đàn bà điên  ngu ngơ cười trong ngôi nhà ấm lửa
Người đàn bà trẻ tuổi ngồi hát tình ca
 ru nguội trái tim mình.
             Hạ Ly




Untitled

Sông Lam

22:23 12 thg 5 2012
Photobucket

Đã bạc đầu đâu mà sóng rời bờ
Đã nhả tơ đâu mà tằm xanh rời ổ kén
Để vầng trăng kia khuyết hao từ tiền kiếp
Phủ lên đời bạc mệnh ái ân.

Ơi Sông Lam, con sóng mặn mòi
Dập dồn những âu lo, dập dồn trăn trở
Oằn mình bão nổi
Trầy xước lòng vá víu một giấc mơ

Ngóng một ngày tròn trăng
hoang hoải…!
Đón sợi nắng bên hiên
số lẻ mùa…
Ngày mưa không hối hả
Sen rũ cánh
Đèn tắt một nợ duyên.

Lá đã rời cành, để lại nửa đời xanh
Nửa đời hoang mang, nửa đời mộng mị
Vời vợi xa con đường mờ sương phủ
Đừng nhạt lòng,
ơi nhé Sông Lam !
   Tớ gặp cậu ở nơi này, yêu thương nhau cũng  ở nơi này. Lúc cậu đau buồn nhất tớ đã không về để ở bên cậu được, tớ đang bị ốm, day dứt lắm, thương cậu nhiều lắm. Tớ chỉ biết ngồi đây gửi tâm tư ấy vào những vần thơ, câu chữ, cái bản năng duy nhất mà tớ có được để chia sẻ cùng cậu. Mong mẹ con cậu bớt những đau buồn, để sống… Rồi ngày mai sợii nắng sẽ về bên hiên, Sông Lam nhé!
                Hạ Ly

À ơi...!

14:30 4 thg 4 2012
                                       Photobucket

 Tôi vẫn thường ôm con gái hít hà cái mùi con trẻ trong những đêm khuya, rồi mỉm cười, bỗng thấy cuộc đời mình đẹp đẽ như một bài thơ, bởi tôi có một mầm xanh để chăm sóc, nâng niu, hi vọng và bầu bạn mỗi ngày. Tôi chợt quặn lòng khi nghĩ đến mẹ “ Liệu giờ này, mẹ đã ngủ chưa?”.
        Có câu nói rằng “ Nuôi con mới biết lòng cha mẹ”, tôi chẳng bao giờ hiểu hết được ý nghĩa của câu nói đó, bởi từ thủa lọt lòng tôi vẫn cứ vô tư nhận tình yêu của mẹ như vốn dĩ cây phải có lá, phải ra hoa và đâm trồi nảy lộc. Cho tới khi lần đầu tiên con tôi bị sốt và nôn trớ, tôi đã khóc nước mắt của tình thương được gạn ra từ lồng ngực khiến tôi nghĩ đến mẹ. Hẳn mẹ đã từng có những nỗi đau này với cả bầy con thơ trứng gà trứng vịt.
       Đêm mùa đông lạnh cóng, tôi ôm con trong bệnh viện nước mắt và nỗi đau quyện vào nhau buốt nhói, con bé bị bỏng phích nước ở chân khi bố con bé trông con để tôi đi tắm. Nỗi ân hận, day dứt cào xé tâm can người mẹ trong một thời gian thật dài, vết sẹo ấy chưa bao giờ khuất lấp trong tôi.
       Những lúc như thế, tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến những giận hờn từ  khoảng cách và lối sống giữa hai thế hệ mang lại, khoảng cách ấy bỗng trở nên nhạt nhòa trong làn nước mắt hối hận của tôi. Tôi đã thực sự biết làm mẹ. Và tôi hiểu tại sao mỗi lần nhắc về những ngày xa xưa ấy  với từ “ Ngày xưa…” mà nước mắt mẹ tôi lưng chòng.
       Thế nên, nếu phải làm điều gì cho cha mẹ trước khi quá muộn, thì chúng ta đừng vội chần chừ, biết đâu ngày mai ta chẳng còn cơ hội nữa…!
       Thốt nhiên tôi muốn được hát ru câu “ À ơi, Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa. Miệng nhai cơm bún, lưỡi lừa cá xương”.

                (Hạ Ly- K  ạ, trong kinh phật có câu “ Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu” ).

                                                                Photobucket

Dệt áo tầm gai

21:49 21 thg 3 2012
Photobucket

   Chiều nay mùa đã cạn khô, gió lao xao lùa những chiếc lá xà cừ già nua trên phố, chợt nghe như thu, không, lá rụng trái mùa đấy. Ai đó bảo vì nó rụng trái mùa nên nó có một nét đặc biệt rất riêng, không như tất cả những cây khác cứ theo quy luật ồ ạt trút lá vào mùa thu, rồi trơ trụi cho đến tận cùng mùa xuân, mới nảy trồi đâm lộc .
    Hình như sắp có rét nàng Bân, lục lại bài thơ cũ, sao thương mùa trút lá trái mùa xưa cũ đến nôn nao...!                
                          Em đơn độc ngồi dệt áo tầm gai
                                    Đợi rét nàng Bân cho ai về mặc áo
                          Anh mải tìm lá diêu bông nơi chân trời xa lạ
                                     Nắng lỡ làng ai mặc áo em đan?
                           Và xuân chết ơ hờ ngàn dấu hỏi
                                    Thương tháng ba chưa kịp sang sông
                           Rồi lặng lẽ sống đời quạnh vắng
                                   Sợ đêm đông và những tối không trăng
                            Vì trót cùng ai vương niềm trăn trở.
                                   Lá rụng trái mùa, lá rụng tháng ba!
                                             Hạ Ly
Photobucket
Photobucket

Cạn mùa

23:21 12 thg 3 2012
Photobucket

Chiều nay đìu hiu, phố lạnh
Vơi mùa, gió gẫy nằm trơ
Sương rơi loang mầu trên lá
Bóng em, vết xước
đổ dài…!

Ơ kìa, như có hạt mưa
Lắc rắc
rơi miền phố lạ
Lăn tròn một mầu hạt nhớ
Nông nổi, lầm lụi
say mùa..
                             Hạ Ly

Photobucket

Tháng 3

22:03 6 thg 3 2012
Photobucket

Tháng ba
Nắng mỏng tang nghiêng nỗi buồn trong gió
Chắt giọt gầy giọt ngắn tràn mi
Thoáng giọt lòng nhẹ tênh mầu khói
Gửi một người chưa hẳn là quen.

Tháng ba
Vạt cỏ úa đâm chồi thức dậy
Ngẩng lên trời ngắm hoa gạo tô son
Hoa bưởi mỏng mảnh khoe áo trắng
Nắng bên thềm ngơ ngẩn làm quen.

Vầng trăng ngọt như trái đào chớm đỏ
Vắt ngang đêm mây dải lụa nõn nà
Con đom đóm chong đèn nằm khóc
Đốt rạc lòng
có sáng nổi
một quầng sân…
                             Hạ Ly

13:58 2 thg 3 2012
Photobucket

Mưa phùn, ướt mắt, run môi đỏ
Tóc xõa ngang chiều bợt khói sương
Vu vơ xuân thả lưng chừng phố
Ẩn sắc mầu tàn có khuyết hao?
Ừ thôi đục
Ừ thôi trong
Ừ thôi mê dại một đời
buồn lan…!
        ( Hạ Ly- Cứ mưa mãi thôi!)

Photobucket

ơi dịu dàng

5:55 28 thg 2 2012
 Lâu thật lâu mới có một ngày nắng vàng ửng như quả gấc, bỏ lại phố, bỏ lại con ngõ nhỏ chật chội ẩm ướt, bỏ lại đằng sau những bộn bề công việc, nhạt nhòa trăn trở. Mẹ con mình về nằm gọn trong vòng tay của dẫy núi quê mình, nghe nắng thở, gió hát, nhánh sim già lầm rầm kể chuyện, cây hoa lau trắng muốt đung đưa trong sắc hoàng hôn bàng bạc. Dịu dàng thế, ơi nắng, ơi mây, ơi đất mẹ hiền hòa.       
      Con ạ, ở một nơi mà không phải là quê hương của mẹ, mẹ chưa bao giờ thôi nỗi nhớ về nơi hoang vắng này, nơi có dẫy núi mà thời thơ ấu, mẹ luôn ao ước được trèo lên đỉnh của nó mà hét to những giấc mơ của thời con gái.  lúc đó mẹ chẳng có thời gian để nghĩ quá nhiều về người đàn ông mẹ sẽ lấy làm chồng, bởi ở đó tình yêu đã choáng ngợp cả bầu trời.
      Thương yêu, mai này con sẽ lớn, con sẽ vần vũ trong mớ hỗn tạp các giá trị của cuộc sống hiện đại. Có thể con sẽ chẳng có đủ thời gian lẫn cảm xúc để dành cho mình một phút được ngưng đọng ở nơi đây, nhưng mẹ vẫn mong con có một lần nào đó sẽ ngoái lại và mỉm cười, nơi quê hương của mẹ ta đã có những phút giây thảnh thơi như thế cùng gia đình và các em.
        Bởi giá trị cảm xúc tuy nhỏ nhoi nhưng lại là thứ khó nắm bắt nhất trong các giá trị đấy thương yêu ạ!
                          ( Hạ Ly- Những ngày con khôn lớn)
Photobucket

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
 
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
22:43 12 thg 2 2012Công khai52 Lượt xem 23
Photobucket


Có sợi nắng chiều nay buông thật khẽ
Bên phố gầy, rắc lá cong veo
Em âm thầm thả vu vơ vào chữ
Đợi người đi thủa ấy vẫn chưa về.

Gió qua cầu rơi lại ước hẹn xưa
Trăng đỏng đảnh vờ như mình quên lãng
Đêm len lén vít cong mùa thương nhớ
Óng ả tròn đầy, trống rỗng lời thơ.

Đã bao chiều mùa đông cũ xanh xao
Sương nức nở lộn lại ngày buốt giá
Có tương tư đâu mà dầm dề mưa khóc
Con chim Vành Khuyên
hót
căng lồng ngực
một lời yêu…!

                       Hạ Ly