Hiển thị các bài đăng có nhãn Bốn mùa yêu thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bốn mùa yêu thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Tháng tư, có gì vui không em?

                                                                Tháng 4, coi vậy mà dài, truợt qua mắt tôi là những con nắng mông lung, héo hắt, những khoảng đời chật chội chồng chéo như thể sẽ kéo dài ra mãi. Tôi mơ hồ nhận thấy mình đang để trôi qua những ngày đẹp nắng, những khoảng lặng của một mùa lộng lẫy êm đềm, những bình yên bên những yêu thuơng.
                      Bình yên là khi tôi có thể ngồi bên bạn, lăn hết góc này đến góc kia để nói những câu chuyện về cuộc sống, niềm vui, nỗi buồn thậm chí là những câu chuyện không đầu không cuối về FB về những vần thơ, câu văn lãng xẹt của tôi, chúng ta luôn là những người chịu khó lắng nghe nhau.
                    Bình yên là trước bạn tôi không cần phải trau truốt câu nói vì sợ vô tình lỡ lời mà chạm vào ai đó, rồi thói thường đàn bà sẽ bảo người nọ nói xấu người kia, bởi chúng ta đã quá hiểu và tin cậy nhau. Trước bạn tôi không phải cố tỏ ra mình sâu sắc, mình tài giỏi, cá tính…Trước bạn tôi đơn giản là người đàn bà lơ đãng và sống chậm.
                   Tôi sẽ ghi vào khoảng ký ức của mình ngày hôm ấy, ngày tôi được cười được hồn nhiên, mặc kệ những âu lo của hôm qua, mệt mỏi cho những ngày sắp tới. Chúng ta vui chơi, ngắm cảnh, chụp ảnh , ăn uống, mệt lử…Thi thoảng một trong những ông chồng lại gọi điện “ Này người đẹp, nhắn với người yêu tôi là lần sau đi chơi nhớ cho tôi đi với nhé, đừng ăn mảnh thế…”
                    Tôi vốn là một người đàn bà thường loay hoay trong cách giữ     cho mình một mối quan hệ, ngoài một tấm chân tình. Nhưng với bạn tôi chưa bao giờ phải cố gắng, vì giữa chúng ta có một sự đồng cảm tuyệt vời. Phải vậy không, những cô bạn gái thời đại học!

                                    Hạ Ly






















Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Em!


    Em bảo do chị hiền quá, dại quá, hồn nhiên quá, lại lơ đãng… nên cuộc sống gặp nhiều cực nhọc tủi thân. Bạn bảo chỉ được cái cười xinh sao không biết cuộc sống còn những mặt phải trái, đen trắng lẫn lộn. Chị cười, cam chịu…!
    Em cứ xót xa lo lắng cho chị theo từng cung bậc thăng trầm, chị cười, nước mắt chảy dọc trên con đường đi làm bụi bặm. Chị vẫn cười, chị may mắn đấy chứ vì giữa dòng trong đục ấy, thì chị vẫn có em bao bọc chở che . Em- người đàn bà sống đơn thuần như cây cỏ, chẳng bao giờ biết đến một vần thơ hay những gì chị viết ở nơi này, nhưng chị vẫn muốn gửi một lời cảm ơn em, chị may mắn vì có em bầu bạn, sếp ạ!
        ( Hạ Ly- Em luôn bảo chị, chúng ta là chị em gái đấy! ừ là chị em Ng nhé!)

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Chào tháng tư!


Chào tháng tư nắng, tháng tư dịu dàng, tháng tư có những sắc hoa loa kèn trắng ngần mong manh  tinh khiết.Gọi gì tôi, ơi ngõ nhỏ, lối xưa, ơi những tháng ngày rêu phong nhuộm nắng ơ hờ. Tháng tư ơi, tang bồng tôi hát…!




Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Mẹ nhé, hãy khỏe để bình yên con hát!



Những ngày tháng 3, đất trời hồng đỏ một mầu nắng dịu, hương hoa giăng mắc khắp đất trời. Đáng lý ra đó là lúc con gái tung tăng đâu đó với với nụ cười rạng rỡ, rồi điệu đà tạo dáng làm duyên, và ngâm nga những câu thơ lơ đãng…Thế mà con gái chỉ thấy lòng nặng trĩu, mắt giăng những đám mây u lạc, con gái đứng ngồi không yên, mỗi ngày con gái gọi về cho mẹ nhiều lần, chỉ để biết mẹ đã đỡ đau chưa, mẹ đã ngủ được chưa…
Con gái khóc, nước mắt giàn giụa, nỗi buồn giàn giụa, nỗi xót đắng ghẹn lại nơi cổ họng, làm con gái không thở nỗi, con gái van vỉ “ Mẹ! ra ở với con chỉ ít bữa thôi để chữa bệnh nhé, con sẽ chăm lo cho mẹ!” Tiếng thở dài của mẹ bên kia đầu dây chợt buông thỏng “ Bố cô chứ, lại khóc đấy à, cứ hay mau nước mắt thế thôi, tôi còn lâu mới chết, mà chết nó có số. Tôi ra ở với cô thì ai cơm nước cho bố cô, ai trông lũ cháu, còn 10 cái giỗ mỗi năm ai lo, còn mộ bà cô lũ gà suốt ngày đậu trên đó, tôi còn phải đuổi chúng và quyết dọn chứ” . Con gái chỉ kịp chào mẹ qua tiếng nấc rồi úp mặt vào gối ,tiếng nức nở bung ra, vỡ oà…con gái muốn xé toang chiếc gối, xé toang lồng ngực mình đang đau nhói. Chưa bao gìơ con gái thấy mình bất lực như lúc này…!