Trang
Nhãn
- Thơ (89)
- Thủ thỉ cùng con. (52)
- Bốn mùa yêu thương (31)
- Nơi em qua. (31)
- Một góc nhỏ và khuất (24)
- Hoài niệm (19)
- Truyện (11)
- Thương nhớ đồng quê (5)
- Thơ phổ nhạc (1)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thương nhớ đồng quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thương nhớ đồng quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013
Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013
Biệt Ly.
Cạn mùa, em về lại bến sông, chạm vào tim em là sắc mầu
hoa gạo cuối mùa héo hắt, tàn mùa…lộng lẫy ơi đâu rồi? rực rỡ và kiêu hãnh úa rồi!
chỉ mai thôi sắc mầu son đỏ ấy sẽ tan vào hư không rồi biến mất. Âu cũng là một
đời nhan sắc vô danh…!
Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
À ơi...!
14:30 4 thg 4 2012
Tôi vẫn thường ôm con gái hít hà cái mùi con
trẻ trong những đêm khuya, rồi mỉm cười, bỗng thấy cuộc đời mình đẹp đẽ như một
bài thơ, bởi tôi có một mầm xanh để chăm sóc, nâng niu, hi vọng và bầu bạn mỗi
ngày. Tôi chợt quặn lòng khi nghĩ đến mẹ “ Liệu giờ này, mẹ đã ngủ chưa?”.
Có câu nói rằng “ Nuôi con mới biết
lòng cha mẹ”, tôi chẳng bao giờ hiểu hết được ý nghĩa của câu nói đó, bởi từ
thủa lọt lòng tôi vẫn cứ vô tư nhận tình yêu của mẹ như vốn dĩ cây phải có lá,
phải ra hoa và đâm trồi nảy lộc. Cho tới khi lần đầu tiên con tôi bị sốt và nôn
trớ, tôi đã khóc nước mắt của tình thương được gạn ra từ lồng ngực khiến tôi
nghĩ đến mẹ. Hẳn mẹ đã từng có những nỗi đau này với cả bầy con thơ trứng gà
trứng vịt.
Đêm mùa đông lạnh cóng, tôi ôm con trong
bệnh viện nước mắt và nỗi đau quyện vào nhau buốt nhói, con bé bị bỏng phích
nước ở chân khi bố con bé trông con để tôi đi tắm. Nỗi ân hận, day dứt cào xé
tâm can người mẹ trong một thời gian thật dài, vết sẹo ấy chưa bao giờ khuất
lấp trong tôi.
Những lúc như thế, tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ
đến những giận hờn từ khoảng cách và lối
sống giữa hai thế hệ mang lại, khoảng cách ấy bỗng trở nên nhạt nhòa trong làn
nước mắt hối hận của tôi. Tôi đã thực sự biết làm mẹ. Và tôi hiểu tại sao mỗi
lần nhắc về những ngày xa xưa ấy với từ
“ Ngày xưa…” mà nước mắt mẹ tôi lưng chòng.
Thế nên, nếu phải làm điều gì cho cha mẹ
trước khi quá muộn, thì chúng ta đừng vội chần chừ, biết đâu ngày mai ta chẳng
còn cơ hội nữa…!
Thốt nhiên tôi muốn được hát ru câu “ À
ơi, Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa. Miệng nhai cơm bún, lưỡi lừa cá xương”.
(Hạ Ly- K ạ, trong kinh phật có
câu “ Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu” ).
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012
Nơi ấy có gì!
17:10 7 thg 12 2010
Nắng ồ ạt chảy. Đấy, chiều mùa đông đâu đã xám xịt, vẫn còn một vài con nắng còn vương vấn đến hanh hao trên những ngọn mía khô gầy, sao mắt mẹ vẫn không có nắng, sao vẫn mải dõi tìm về những ước mơ xa, ước mơ mà mẹ cố đưa tay ra với thì nó lại càng chạy đi xa mãi. Để thi thoảng mẹ lại đọc cho tôi nghe bài thơ của mẹ.
Tôi đi tìm em
Em ở nơi nào hỡi giấc mơ xưa?
Thời con gái chan đầy giọt nhớ
Tóc mây rối rong chơi chiều huyết dụ
Chúm chím hồng tơ nõn thanh tân.
Em ở nơi nào hỡi mùa nhớ năm xưa?
Mây ngũ sắc khóc ngày phiêu bạt
Tôi lỡ tay chạm vào khung trời cũ
Day dứt ngày nào ồ ạt đuổi nhau trôi.
Em ở nơi nào hỡi giấc mơ xưa?
Dòng sông hát cuộn mầu chỉ rối
Bỏ lại tôi trên chuyến đời ngột ngạt
Gột những đa đoan trơ khấc gió lỡ thì.
Em ở nơi nào hỡi giấc mơ ngoan?
Chiều cuốn gió nhặt lại ngày đã tắt
Để lại tôi chênh vênh giữa đời hư ảo
Tôi đi tìm mình, giữa nhân thế vô biên.
Hạ Ly
Không biết mùa đông của bao nhiêu năm nữa, tôi có ngồi đây để nhớ về tuổi thơ của mình không và có làm thơ như mẹ không. Nhưng bây giờ tôi muốn mẹ chạy nhảy chơi đùa với tôi trong vườn bưởi lúc lỉu những quả vàng óng mượt, muốn mẹ ôm tôi ngồi câu bên bờ ao, mẹ sẽ lại hít hà tóc tôi và bảo “ Tóc Bống có mùi sương” tôi lại cười vang cả góc đồi xổ tung tóc mình ra chạy trốn cái cù léc của mẹ. Tôi muốn mẹ hái bưởi và bổ cho tôi ăn, mẹ sẽ lại dụ dỗ em Tôm chụp ảnh, còn tôi thì dọa dẫm. Mỗi lần mẹ dụ dỗ em Tôm cứ ôm chặt cổ mẹ mà hôn má mẹ nhưng vẫn không chịu chụp, nhưng khi tôi giơ một ngón tay lên dọa là em ấy sợ phải chụp ngay. Làm chị sướng ghê cơ!
Rồi sẽ đến mùa đông của bao nhiêu năm nữa, có thể tôi sẽ chẳng bao giờ kịp ngồi lại nơi đây để nhớ về những ngày tháng tuổi thơ mình có ở nơi này. Nhưng có một điều chắc chắn rằng những điều đó sẽ được mang tên là “ Hoài niệm” hoài niệm ấy sẽ mang một giá trị thiêng liêng gắn kết tôi với quê hương của mẹ!
(Bống- Hãy tận hưởng cuộc sống cùng con mẹ nhé!)
Hạ Ly
Vườn nhà có hoa!
Mẹ và Bống câu mãi không được con cá nào, chán!
Chán thì đi dụ dỗ em Tôm chụp ảnh.
Chị Bống phải dọa dẫm
Em sợ qua tè ra quần, chị Bống hư ghê cơ!
Chị Bống biết lỗi chăm sóc em rất chu đáo
Cuối cùng em cũng chịu cho chụp
Nhưng cái mặt chẳng vui vẻ tẹo nào
Bực mình cưỡng chế bắt em Tôm phải cười
Em Tôm không thích chụp thì hai mẹ con mình tự chụp
Em tưởng rằng em đẹp lắm hay sao. Không có em tôi còn đầy người khác hehe!
Chụp cùng các cô cô bạn khác vậy.
Về chơi đụng xe với em Tre cũng được, nhưng phe tóc dài lấy nhiều ăn hiếp em í, em í khóc suốt. Ghét chị Bống rồi
Đi thăm cánh đồng bạt ngàn là miến,
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
Quê nhà tôi ơi!
13:12 7 thg 7 2010
Hà Nội mùa này nóng như chảo lửa, 7h tối chiều thứ 6 anh bảo, về quê nhé, Bống reo hò rộn vang khắp nhà. Uh ta lại về nơi ấy, nơi chẳng bao giờ thiếu vắng những yêu thương.
Quê em chỉ cách Hà nội 1h chạy xe, thoát khỏi sự bụi bặm đến khó chịu và tiếng rít của những chiếc xe tải cứ hầm hầm chạy, là hiện ra con đường nhỏ với hai bên đường là những thửa ruộng lúa xanh rì, mát mắt. Bống hát véo von bài
“ăn trộm trứng gà là cái con chuột chit
một con ôm trứng, là một con kéo đuôi
vừa ăn trộm trứng, chúng vừa reo cười
thì ra chúng biết là mèo con ngủ rồi”.
Chỉ vài bài hát của Bống và những nụ cười trong veo tan loãng vào gió đêm , quê nhà đã hiện ra xa xa. cảm giác bồi hồi lại dâng trào, uh nhỉ! em ở gần quê lắm, nhưng sao cứ luôn khao khát mãi không nguôi.
Cũng thật lạ kì , em đã đi quá nửa quãng đời, đã có một gia đình của riêng mình để chăm lo, có một mần xanh để vun sới, một công việc đủ bận rộn để chiếm trọn thời gian , sinh lực, và sức lực, nhưng sao em vẫn bồi hôi khi nhắc đến 2 tiếng “ về quê”.
Quê em bây giờ đã và sẽ mất dần đi những mái đình cong cong, những cây đa cổ thụ, những bức từong rũ mầu rêu, chẳng còn những con đường ngập ngõ tối với những rặng tre kẽo kẹt, chẳng còn tiếng ếch kêu ộp oạp sau những cơn mưa trắng trời. Những con diều căng gió trong tay những đứa trẻ lấm lem bùn đất. Chỉ còn lại là những con đường loang loáng nhựa, to và đẹp, những con người cưỡi trên những chiếc xe đắt tiền. Nhưng những điều đó chẳng làm mất đi niềm khao khát trong em, bởi những mái đình cong , bức tường rêu , những cây đa cổ thụ ……đã và sẽ mãi là những thứ vô hình nhưng mang giá trị thiêng liêng gắn kết em với quê mình.
Phải chăng đó chính là sự hoài niệm, hoài niệm ấy chẳng phải ai đó cố tình mà có được, hay vay muợn được, nó tự thân có trong mỗi con người sau một quá trình yêu , sống và gắn bó với nơi mình sinh ra. Có lẽ em sẽ chẳng thể sống trọn vẹn nếu không có sự hoài niệm ấy, nó khiến em “được sống” và “ biết sống” hơn. Mặc dù có đôi khi em dùng hoài niệm như một tấm áo đẹp đẽ phủ lên hiện tại ngập ghềnh không bằng phẳng , nhưng em vẫn hi vọng có một ngày hiện tại được bằng phẳng để hoài niệm chỉ được nhắc lại như một phần đời đã qua. Một phần đời mà càng về già em càng thấy nhớ…….!
( Hạ Ly- Anh nhỉ! Hãy sống cùng em với những hoài niệm đã cũ và hiện tại yêu thương)
Quê em đó!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)