Trang
Nhãn
- Thơ (89)
- Thủ thỉ cùng con. (52)
- Bốn mùa yêu thương (31)
- Nơi em qua. (31)
- Một góc nhỏ và khuất (24)
- Hoài niệm (19)
- Truyện (11)
- Thương nhớ đồng quê (5)
- Thơ phổ nhạc (1)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014
Ký ức vụn
Sau 1 thời gian ấm ủ, cuốn sách tản văn và thơ " Ký ức mầu tro " của Hạ Ly đã ra đời, đây là 1 số cảm nhận của bạn bè bên FB tớ muốn lưu lại đây để nhớ
Ký ức màu tro
“ Cảm xúc là sóng kéo nỗi buồn trỗi dậy
Sóng đi rồi
Em cúi nhặt những mảnh vỡ…
ghép thành thơ”
(Ha Ly)
Sáng nay, nhận được quà của chị…
***************
Cảm xúc bồi hồi vì tớ luôn quý và cực thích những ghi chép của Chị
“Tớ vốn mang một trái tim mong manh và dồn ứ những cảm xúc, nó nhiều đến mức tớ có cảm giác nếu tớ không dồn vào ngòi bút mà viết ra thì nó sẽ nổ tung mất. Tớ cứ mang một trái tim như thế mà xuôi ngược giữa cuộc đời , đôi khi là bồng bềnh, đôi khi là chông chênh, đôi khi là bơ vơ đến vô tận….”
Chị lang thang trên những triền rong của cuộc đời, bầu bạn với con chữ, viết cho mình… bạn bè thích và tự đưa vào báo.
Chị cứ cặm cụi nhặt nhạnh mớ cảm xúc rơi vãi mà đưa nó vào ngòi bút…đọc những tản văn ngắn, những câu thơ thấy bình yên đến lạ kỳ nhưng ẩn sâu nó là một tâm hồn cực nhạy cảm và đa mang.
Chị có đôi mắt đẹp…đẹp hút hồn !!!
Ánh mắt như hắt ra những đốm lửa ấm áp, nồng nàn nhưng cũng u buồn và lạnh buốt đến nhói lòng. Người ta chỉ có thể ngắm nhìn và cảm nhận chứ khó để diễn tả nó thành lời.
“Tôi không nhớ có bao mùa đông, có bao nhiêu cơn bão đã đi qua cuộc đời mình, chậm chạp đến buồn…chỉ thấy lưng lửng trong mắt tôi là màu xám tro của những ký ức vắt ngang đời lạnh lẽo. Điều kỳ diệu nào đã giúp tôi vui sống với nụ cười bừng sáng cả mùa đông ”. Và thật thế, nụ cười chị đẹp lắm !!!
Không nhiều vốn từ để gửi đến chị thật nhiều cảm nhận chỉ biết là hâm mộ chị ấy thôi
Cảm ơn chị về món quá ý nghĩa!!!
(Nguyễn Đăng Thanh- Sài Gòn)
Hạ Ly yêu quý! Tình cờ trong một lần lang thang trên fb, lạc vào nhà của chị, ấn tượng với hình ảnh một đôi mắt đẹp và sâu thăm thẳm. Một người đàn bà đẹp viết văn. Và bài viết mà em đọc được chính là bài viết này
"Tôi đã từng đọc văn của những người đàn bà, thế giới quanh họ là tình yêu với đọng ứ những câu chữ sinh động với tràn đầy cảm xúc day dứt và khắc khoải...Họ viết thật đến nao lòng, bởi trong tình yêu mọi sự thêu dệt, dối trá đều rất dễ hiện hình. Nhưng đớn đau thay những thăng hoa hay những đau khổ, mất mát trong tình yêu là lý do họ cầm bút - họ chính là những người đàn bà viết cuộc đời mình trên giấy.
Những người đàn bà viết văn thường đa đoan, phần nhiều là thua thiệt, những câu chữ cảm xúc thường cứ vận vào người, bởi vậy mới nói nhạy cảm quá đôi khi là khó nhọc. khó nhọc cho người và khó nhọc cho ta. Giá họ biết cách hời hợt lướt qua cuộc sống, đừng dừng lại và cảm nhận, thì có lẽ họ sẽ sống nhẹ nhàng hơn..."
Cảm thấy đồng cảm vô cùng với những câu chữ ấy! Rồi lân la đọc những dòng văn, bài thơ chị viết. Giàu cảm xúc vô cùng! Chị nói đúng! Những người đàn bà viết văn thường đa đoan vì quá giàu cảm xúc, giàu rung cảm, thừa đa cảm và tinh tế. Và những tinh hoa ấy ko kìm nén được mà phát tiết qua ngòi bút. Viết cũng là một cách để thoát xác cảm xúc phải không chị? Em chúc chị sẽ ngày càng có thêm nhiều tác phẩm hay hơn nữa. Nhận được quyển sách nhỏ của chị vào 1 chiều mưa nỉ non, buồn héo hắt mà như được cầm trên tay những hạt nắng. Cảm ơn chị nhiều!
( Nguyễn Thanh Thủy - Hải Phòng )
Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014
Tháng ba của mẹ
Hạt mưa rơi bao lâu mà chiều vắng
Bến sông xưa hoa gạo đã nở chưa?
Mẹ có ngồi hong tóc mình đếm tuổi
Con sợ sương rơi, tóc rụng, bạc chiều.
Mưa vẫn rơi giăng mờ mịt khúc sông
Thăm thẳm mắt người, con cò rạc cánh
Con le le vịn vào chiều mà khóc
Sống lưng trâu vũng đỏ nỗi buồn.
Mẹ chờ con trong khoảng trống mù sương
Ngày nổi gió bập bềnh con thuyền khắc khoải
Mắt mẹ trũng nhàu những đêm đay nghiến
Tiếng thở dài như nấc trong đêm.
Tháng ba dài và rộng một ngang tay
Cái chớp mắt con ve sầu thoát xác
Vẫn không khép những tháng ngày xuôi ngược
Ầu ơ chong đèn, đợi một bước chân…!
Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014
Phố yêu
Phố lụ khụ thở dài trong giá rét
Em thanh tân lơi lả đầy môi
Thấy tròn vạnh một hạt sương trên lá
Gót son ơi, nhẹ kẻo phố buồn.
Vực chiều xuân, mưa cởi áo sũng vai
Phiến đá lum khum, rong rêu buồn tẻ
Em ngang qua nụ cười phai mầu lá
Mưa đừng rơi, kẻo phố nặng lòng.
Phố tận tụy gom nắng đợi kỳ trăng
Mà phía ấy gió đa tình thổi hồn trăng đi mãi
Chỉ còn lại phía này mảnh vườn yêu hoang hoải
Cúi ngày chiều
môi em
chẳng đủ sưởi ấm
một mùa đông
Hạ Ly
Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014
Hư vô
Giêng hai hoa xoan nở
Thênh thang khúc vân vi
Ơ hờ đêm lặng gió
Trăng treo nhẹ bên hiên.
Muốn tan vào cỏ mật
Vào phế tích trầm hương
Bỏ giữa dòng huyên náo
Thong dong ngày phiêu bay
Tháng giêng sương rơi nhẹ
Ướt bờ mi cong veo
Chênh vênh mùa đã cũ
Thả tóc ngồi làm duyên.
Giêng hai đưa đò qua
Vương chút tình nở muộn
Long tong buồn rỏ xuống
Ta nhặt về hư vô.
Hạ Ly
Hạ Ly
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
Chiều giáng sinh
Phố ngơ ngác,
bóng ai về khuất nẻo
Tóc rối mù trời sương
lạnh, thấm vai
Hạ đã tàn, đông
mặc sức tơi bời
Ta ngược gió
co mình
hiu quạnh…
Chiều giáng sinh
phố chuyển mình hối hả
Thấy một bàn tay
giữ ấm một bàn tay
Thấy mái tóc vùi
đầu vào mái tóc
Vòng tay ôm vừa
vặn một khát khao
Ta khất thực,
ngửa mặt chiều sám hối
Thấy hoàng hôn
in bóng nõn nà phơi
Rũ vạt nắng rơi buồn trơ khấc
Phấn son ơi, ta hát
bội giữa đời…
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
Hồn ngái ngủ
Em ngồi đây đắm đuối một trời mây
Đăm đắm nụ cười bông tầm xuân nở
Hoa cải lên ngồng níu mùa ở lại
Tôi lạc hồn ánh mắt ném hờ qua.
Ngày mưa bụi lục tung vùng kí ức
Thấy rưng rưng vẫn giá một bàn tay
Nghe ảo giác, ôm hồn ngái ngủ
Túi yêu em thắt lại một kỳ trăng
Hạ Ly
Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013
Mắc kẹt lại tuổi thơ
Con mắc kẹt lại với tuổi thơ
Con đường nhỏ, bóng mẹ hiu hắt nắng
Gói yêu thương lên vai gồng gánh
In bàn chân trên lối những gập ghềnh.
Con mắc kẹt lại trong những lời ru
Loang loáng nước, bóng con cò tất tả
Giăng mắc sương sa mắt người cô lẻ
Khoảng trống đôi bờ sao cứ dài hơn.
Con mắc kẹt lại bên bậu cửa ngày xưa
Nơi bà bện cho con đuôi tóc rối
Miệng con hát, mắt con nhìn ra ngõ
Mẹ đang ở đâu khi đêm đã mịt mùng?
Con mắc kẹt lại giữa những triền quên
Giữa những câu đồng dao trượt ra ngoài khoảng tối
Bay ra cánh đồng ngậm sương gió chát
Găm vào tim con, như một vết hằn…
Hạ Ly
Giấu
Em giấu nắng những dòng thơ buồn tủi
Giấu tương tư vào nước mắt của đêm
Em giấu anh vào tóc khát ngoan hiền
Ta giấu tình vò đêm cùng thao thức.
Có duyên không, ba kiếp chẳng chung đò?
Cứ chiêm bao ngỡ ngọt ngào là thật
Áo lông ngỗng rải dọc mùa thương nhớ
Tỉnh mộng rồi tim thừa một nhịp rơi…!
Bến vu quy, trăng gả đi rồi
Còn mắc lại một bờ môi em thắm
Một nụ cười chênh chao mùa nắng
Nửa hồn đau héo rũ dưới trăng suông.
Cánh cửa khép đợi gió về qua ngõ
Rỏ vào đêm giọt xam xám mùa đông
Tóc em buông, mắt buồn cứ hỏi
Cạn đáy ly đời
Ta có yêu nhau?
Hạ Ly
Giấu tương tư vào nước mắt của đêm
Em giấu anh vào tóc khát ngoan hiền
Ta giấu tình vò đêm cùng thao thức.
Có duyên không, ba kiếp chẳng chung đò?
Cứ chiêm bao ngỡ ngọt ngào là thật
Áo lông ngỗng rải dọc mùa thương nhớ
Tỉnh mộng rồi tim thừa một nhịp rơi…!
Bến vu quy, trăng gả đi rồi
Còn mắc lại một bờ môi em thắm
Một nụ cười chênh chao mùa nắng
Nửa hồn đau héo rũ dưới trăng suông.
Cánh cửa khép đợi gió về qua ngõ
Rỏ vào đêm giọt xam xám mùa đông
Tóc em buông, mắt buồn cứ hỏi
Cạn đáy ly đời
Ta có yêu nhau?
Hạ Ly
Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013
Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013
Thị trấn mùa sương
Thị trấn chiều nay nắng đỏ như son
Tóc im ắng buồn thiu ngày trở lạnh
Nỗi nhớ bỗng cựa mình nấc nhẹ
Giấc mơ đêm ám ảnh cả lưng chiều
Em cúi nhặt lại chiếc lá yêu
Trải vào nắng hong tóc mình đếm tuổi
Gương lược bơ vơ tần ngần muốn hỏi
Sao cứ chông chênh, thương nhớ, dẫu một mình!
Thụy bây giờ về đâu?
về đâu? *
Thụy khúc thổn thức nghiêng nóc đêm yên ả
Chợ có vắng sau phiên ngày hoan hỉ
Để dòng sông lặng chảy phía không người.
Tương tư phủ trắng mùa khuya khoắt phố
Sắp tàn đêm ,Thụy khúc vẫn buồn tênh…
(* bài hát Khúc Thụy Du)
Hạ Ly
Chợt vắng
Hoa cải bần thần bật mầm trên thảm cỏ
Tóc theo nắng buông nâu từng sợi nhỏ
Rau răm buồn buồn ở trọ trần gian.
Chon von quãng chiều
Im bặt tiếng chim reo
La đà nắng, la đà mùi khói bếp
Gió thảo nguyên níu khói vào đáy mắt
Phơi chiều vàng hoang vắng, một tôi.
Ánh tà dương chợt khơi mầu ủy mị
Suốt triền đời, thả vụng dại bằng thơ.
Hạ Ly
Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013
Đường thu nâu
Gió nhạt thế để trăng về ngơ ngác
Ném tròng trành về phía những đêm sâu
Khúc tình tang thu nghiêng ngả bồi hồi
Đêm trống vắng tiếng chuông chùa lỗi nhịp.
Ngân
ăn năn
giọt thu nâu lốc cốc
Đường thu nâu gõ tiếng guốc buồn tênh
Em mắt biếc vướng ánh nhìn tồi tội
Muốn hóa trăng kéo chú Cuội lên.
Đường thu nâu chưa kịp chín trăng vàng
Em xưa cũ đi qua mùa rất cũ…
( Hạ Ly – Tạm biệt một tháng 8 mờ nhạt, rồi sẽ trở thành ký ức )
Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013
Bà ơi!
Bữa ấy lá vàng sương trắng
Bà gieo nặng hạt, đợi mùa
Đồng sâu đúng thì, lúa trổ
Bão về, chát mặn đồng chiêm.
Lá trầu quấn hình nguyệt thẹn
Đợi người ngõ cúc tần ngần
Chênh chao lá vàng kín lối
Ừ thôi, một kiếp chung đò.
Rưng rưng chiều quê lầm lụi
Cháu thả đồng dao về trời
Chi chi chành chành ghẹn lại
Co ro nắng hửng hôm Rằm
Hạ Ly
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
Vu lan nhớ Bà
Tháng bẩy, rào rạt tiếng mưa rơi, chơi vơi những đêm không có bóng trăng soi qua bụi trúc, dân gian có nhiều chuyện để kể, chuyện của mối tình ngang trái Ngưu Lang- Chức Nữ, chuyện của một mùa Lễ vu lan …mùa của báo hiếu mẹ cha.
……………………………………
Ngày xưa, cứ đến non nửa tháng bẩy âm lịch, khi con trăng còn như lưỡi liềm nằm vắt vẻo trên nhánh cong nhánh gầy của cây đa cổ thụ đầu làng, nước ngập lấp lóa lưng lửng bụi chuối sau nhà, cũng là lúc bà tôi bắt đầu chuẩn bị một mùa cúng lễ vu lan. .
Năm cúng chay, năm cúng mặn, nhưng trong mân cơm cúng của bà không bao giờ thiếu vài chén cháo trắng loãng, 1 đĩa muối, 1 đĩa gạo, 1 ít bỏng gạo và kẹo bánh các loại, ngô, khoai, sắn luộc rồi cắt thành khúc nhỏ, vài bộ quần áo xanh đỏ nho nhỏ tượng trưng bằng giấy và một ít đồ vàng mã. Khi còn nhỏ, tôi thường được bà sai đi rửa tay chân mặt mũi cho thật sạch rồi giúp bà gỡ áo quần vàng mã trải ra mâm sếp thành hình tròn đều đặn và đẹp mắt. Tôi thích thú tỉ mẩn gỡ từng thứ vàng mã xanh đỏ như chơi một trò chơi con nít và thắc mắc ,những đồ vàng mã này người âm có nhận được không ạ? Bà bảo, không nhận được đâu cháu à, vì nếu thật sự có người âm thì họ cũng không thể tiêu tiền này được, người sống vẫn đốt bởi họ đốt cho tâm an, đốt theo tín ngưỡng dân gian.
Sau khi bầy biện đầy đủ các đồ cúng ra mâm , bà thắp hương và lầm rầm khấn bái. Lũ trẻ con chúng tôi ngồi xổm bên cạnh chống tay vào cằm đợi hết hương để được bà chia cho bánh khoai, bỏng ngô thơm nức mũi. Trong lúc đợi hết tuần hương bà vừa tết lại đôi bím tóc lòa xòa của tôi vừa kể “ Ngày xửa ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.
Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".
Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này. Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.
Câu truyện về lòng hiếu thảo của Mục Liên năm nào bà cũng kể, nhưng năm nào tôi cũng thấy nó hấp dẫn một cách lạ kỳ. Nó thấm đẫm giá trị nhân văn và nuôi dưỡng tâm hồn tôi cho đến tận bây giờ.
Tục cúng lễ vu lan được làm vào đúng ngày 15/7 âm lịch, chỉ cúng trong một ngày bởi bà bảo ngày đó là ngày diêm vương mở cửa ngục thả các linh hồn được về với cõi dương gian nên mới có câu “ Ông thần tha ma, chủ nhà tha thợ cấy”.
Hạ Ly
Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
Bến mưa
Lặng yên nhé, tôi ngồi nghe gió hát
Ngõ chiều nay rắc phấn nhuỵ hoa tàn
Râm ran tiếng gió gào bên sông cũ
Lãng đãng quên đời quán rượu buồn so.
Yêu thương ạ, Có còn qua lối ấy?
Bến sông xưa hòn đá vẫn mồ côi
Trăng vẫn thế đèo bòng con gió lạ
Lưng chừng đêm, một bóng dư thừa.
Yêu thương ơi! Đừng qua con sông cũ
Mái chèo khua không đủ chín nhịp thương.
Nụ tầm xuân xanh mầu nằm ru lá
Bến vắng tần ngần, vắng một bóng em.
Hạ
Ly
Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013
Trầm
Bữa ấy, trời trong veo.
Ngày rằm
nắng lơ lửng ngày trước bão.
Từng đám mây xanh thẳm nhàn tản,
lờ lững trôi trên lưng chừng con dốc.
Chẳng cần vội vã, chẳng cần
cuỗng cuồng cứ thế gió bước đi theo định mệnh dành sẵn cho riêng mình…
Gió hát
tiếng chuông
ngân lối nhỏ
Hương trầm bay cuộn bóng tóc
hiền
Nâu nâu
nóc mái chùa rêu phủ
Con nắng lưng đèo
Thương nhớ
Vu vơ…
Nén hương bạc
Cúi đầu vài sợi bạc
hồn lặng đau nhàu nát
những vòng quay
Hoa cau trắng qui y còn mang
nợ
Nhuộm nâu sòng vẫn luỵ một dòng
tên.
Hạ Ly
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013
Con vắng nhà
Con vắng nhà phố chẳng thành
thơ
Con nhện buồn thiu không háo
hức ngồi kéo sợi
Chiếc cổng cũ im lìm đến tội
Đợi con về đu kẽo kẹt tiếng
ban trưa.
Con vắng nhà em búp bê nằm
tiu ngỉu
Ai quạt mát
ai đắp chăn
ai may váy lộng lẫy mùa hè
Con vắng nhà giàn kim ngân cụp
lá
Chẳng đua nhau khoe lá mới đâm
chồi.
Con vắng nhà, mắt mẹ buồn hơn
Những buổi chiều vàng vọt như
dài ra mãi
Tiếng tích tắc đồng hồ trong đêm
thật rõ
Con thạch sùng chạy tới chạy
lui.
Con vắng nhà, không có một bữa
cơm
Đủ trọn vẹn bát canh cua, món
sườn con thích
Chỉ mình mẹ bát mì tôm nguội
ngắt
Cuốn sách kế bên đọc để quên
vắng một nụ cười.
Nơi quê nhà, con có nhớ mẹ không!
Hạ Ly
Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013
Tháng năm.
Tháng năm hoa giòn
hơn nắng
Tan vào biêng biếc
nụ cười
Hương ngọc lan
ngọt lịm
Đọng lại bờ môi
chênh vênh.
Trên nóc phố nâu
mầu khói
Rơi nhẹ hạt sương
ban trưa
Giật mình con
chim cu gáy
Đang chở thư tình
bay ngang.
Tháng năm, em hỏi
còn không?
Cái thời hoa cau
trắng lối
Ta oẳn tù tì lần
cuối
Rồi xa cho đến bây
giờ…!
Hạ Ly
Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013
Chinh phụ
Sông
đáy vẫn trong như thủa ấy
Sao
người đi mãi bóng chim câu
Người
về gối đầu trăng mà ngủ
Sáo
diều dìu dặt hát đồng dao.
Xứ
đoài buồn lắm, một mình trông
Một
mình tựa cửa, một mình ru
À
ơi sương trắng đừng che phủ
Khuất
lối, chàng về chẳng thấy em
Buông
chèo nước lặng xuôi về bến
Gác
mái hoàng hoa tiếng hạc kêu
Mái
tóc buông mềm sau cửa võng
Nỗi
buồn ngược gió cõng hoang vu.
Chinh
phụ cúi đầu không se chỉ
Ngóng
ai bên khung cửi bạc mầu.
Hạ Ly
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)