Trang
Nhãn
- Thơ (89)
- Thủ thỉ cùng con. (52)
- Bốn mùa yêu thương (31)
- Nơi em qua. (31)
- Một góc nhỏ và khuất (24)
- Hoài niệm (19)
- Truyện (11)
- Thương nhớ đồng quê (5)
- Thơ phổ nhạc (1)
Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012
Hè muộn.
Hè sắp cạn, muộn màng như cô gái quá thì cằn cỗi, thế mà nắng vẫn trong, mây vẫn đủ mầu ngũ sắc vẽ lên tấm toan trời bức tranh lộng lẫy. Em bỏ lại những lo toan, những mệt mỏi, những chất ngất nỗi niềm, em dẫn Bống đi chơi, em muốn tìm cho mình một khoảng trời bình yên trong trẻo, để em lại thấy mình đang sống, để em tiếp thêm lửa cho nụ cười hời hợt, và mình ạ, cứ phù phiếm đến hoang mang như thế cho đời bớt vắng hơn xưa...!
Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012
Đêm...!
Rỏ vào đêm thẫn thờ vài giọt ấm
Giọt mặn chát môi, nơi anh thuộc về người khác.
Giọt chảy thành sông, thành suối ở tim côi
Đã là đêm, chim sáo cô đơn
Chẳng còn lêu bêu hát về vụ mùa lúa chín
Cúi mặt nghe cõi lòng trôi chật chội
Đong đếm tim mình, bỗng thừa một dịp yêu.
Đã là đêm, giọt mưa rơi nghiêng
Thèm da diết ánh trăng suông lẻ lối
Loang ra từ vệt bầm của một mùa xa ngái
Anh đến bên đời in dấu nụ cười em.
Đã là đêm, anh có biết không?
Em ru ngủ mình bằng ánh nhìn anh da diết
Bằng vòng tay ôm, bằng mùi hương thủa trước
BênTây Hồ mộng mị một lối đi…!
Hạ Ly
Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012
For 5-7
Cho một ngày nắng lên, cho một ngày gió hát, cho một ngày có thể chẳng có bình yên nào cho em, bởi yêu thương nhiều, nhung nhớ nhiều, khắc khoải và day dứt sẽ khôn nguôi. Thì em xin khắc nhớ một ngày vào trái tim nhiều bão nổi.
Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012
Lá hát
Lá lúc lắc lá vàng quên đếm tuổi
Cứ ngăn ngắt xanh như vụ nào chưa đắng cuống
Tự ru mình bằng nắng vãn chiều loang.
Lăn bóng mình trên dốc nắng đỏ au
Ngần ngật trinh nguyên mùi sông con gái
Dòng đục dòng trong,
trả vay miền xa xứ
Em trở về nghiêng
đổ, một tinh khôi.
Thẫm loang tím một chiều đồng vọng nắng
Long đong tiếng ru buồn chiều vắng
Ngày em bỏ xứ theo chồng
Nắng cũng căng mùa như thế.
Xin một lần được xanh
đến tận cùng của lá…!
Hạ Ly
Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012
Mưa bóng mây.
Giữa lòng hạ, mà Hà nội chiều nay lại như thu, vì bão mới ngang qua đêm. Chiều nay, chỉ còn lại cơn mưa bóng mây giăng ngang phố, sao tim em lại có bão, có giông, cuồn cuộn sóng lòng, chỉ là mưa bóng mây mà sao tim em đau đến thế. Ơi nhé, cơn mưa bóng mây, ơi chiều non nửa, ngủ ngoan nhé, xin đừng thổn thức, sóng lòng…!
Anh ngang qua đời em
Dây tơ hồng quấn những đường vòng ríc rắc
Thổi bạt nửa mùa hoa gạo cuối đông
Bầu trời đen vần vũ
Xâu chuỗi yêu thương
mưa bóng mây…!
Em vẫn tự nhủ lòng mình, chỉ là mưa bóng mây
Hạt mưa không đủ to để ướt
Gió không đủ mạnh để thành giông
Cứ giọt ngắn giọt dài ngấm vào em qua từng hơi thở khẽ
Tim em cuộn sóng bão lòng.
Con chuồn chuồn cứ bay là là, chẳng thấp cũng chẳng cao
Để em một lần được cháy lòng trong ngày nắng
Khát những ngày giông
Thế mà tim em đau
Lặng đợi một mùa mưa ngâu,
nhòe gối…!
Em cứ lặng lẽ với cơn mưa bóng mây
Như thời con gái
Yêu vụng một người…!
( Hạ Ly- Non nửa một chiều mưa)
Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012
Tự khúc.
Em chở đò đầy, vượt sóng
Trầy xước quá khứ một giấc mơ
Loang lổ những cái nhìn nghi hoặc
Mùa xuân có về đơm hoa ?
Em nương náu hồn vào câu thơ
Xếp mãi chẳng trọn vẹn 1 vần
Thương mình
Đu đưa cùng sợi dây số phận.
Chín bậc cầu thang em bước
Lỡ một nhịp,
hụt hẫng mãi những bước đi
Hoa mướp vàng hoang mang đơm nhụy
Chông chênh ứa mật, một mình.
Hạ Ly.
Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012
Vô thường.
Bất chợt một sáng lạc bước chân
Thiền môn một bóng tịnh nâu sòng
Bóng mắt trong veo, hồn hư ảo
Không buồn, không nhớ, chẳng vương tơ…
Có thể không ta bỏ lại buồn
Bỏ lại day dứt với đa đoan
Bỏ lại những đêm trằn trọc nhớ
Tham, sân, si bỏ lại chẳng màng.
Sáng và tối nghe lời kinh nguyện
Chiều dõi thinh không nghe tiếng hạc kêu
Vô thường cõi mộng Hoàng Hoa ấy
Mắt sen buồn thoát muội sầu bi.
Có thể không ta chiều nắng nhạt
Dong cánh buồn tự tại ta đi.
Hạ Ly
Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012
Chẵn- Lẻ
Sấp ngửa
Một vòng âm dương,
chẵn - lẻ…
Nỗi nhớ lẻ một nhịp
Vòng hương quấn chín tầng mộng mị
rồi yêu
Tim xanh xao bặt âm nuối tiếc
Số phận chia đôi, lẻ một nhau.
Mặt trăng giấu cô đơn vào đấy giếng
Cứ âm thầm lẻ bóng đa đoan
Ơi mắt khát, thôi miên ngày hạnh ngộ
Ơi chiều mưa ,đã quá tuổi để ướt nhau.
Sấp ngửa
Một vòng âm dương
Không thể chẵn
Không thể tròn
lẻ một đời
Nên chẳng chẵn nổi một lời yêu.
Hạ Ly
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Ngược sông
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Ru tình.
Có phải khi em không còn cảm xúc là khi em đang bình yên lắm. Em bình yên với cảm giác nhớ một nửa, chơi vơi một nửa, trống trải một nửa, cô đơn cũng một nửa… Để rồi nếu có đau cũng chỉ đau một nửa.
Yêu một người là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau
Nhớ một người là tự tước đi của mình niềm vui không giàng buộc.
Phải thế không nhỉ hỡi những cô đơn trong em, ngủ ngoan nhé, hỡi mắt khát, môi hiền…Rồi ngày mai tóc lại hát trong gió tháng 6 nồng nàn. Và em tin không có yêu thương nào đem lại sự đau khổ, khi họ tin và yêu thương bằng cả con tim mình, phải không hỡi con tim cô đơn?
Hạ Ly.
mmmm
Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012
Khép cửa tháng 5.
Mấy ngày hôm nay, mưa cứ rả rích, lúc to lúc nhỏ. Nắng không còn chảy những vệt dài vệt ngắn trong những buổi chiều hong mật trên con đường chúng ta về nhà. Không còn những ngày chật chội, oi nồng nữa, liệu hạt giống lòng mẹ có nảy mầm xanh tươi?
Giá đấy là thu chắc lòng mẹ sẽ xơ xác lắm với những heo may dồn đuổi nhau trên những cánh đồng uơm nắng. Nhưng se sắt của hôm nay, chỉ là cái se sắt trái mùa của một tháng 5 óng ả và ngọt lịm mùi hương cỏ mật.
Đã thật lâu, hôm nay mẹ lại một mình lang thang trên phố, những cơn mưa ầng ậc nước đen kịt phía chân trời xa ngái, những hạt mưa chưa đủ nặng để rơi, mà sao lòng mẹ lại nặng trĩu đến thế, mắt mẹ lại mọng nước như mưa. Mẹ đang đối diện với những phút yếu đuối của lòng mình, những lúc như thế này mẹ thấy mình hèn nhát đến đáng thương. Có là gì đâu, rồi mẹ vẫn sẽ trở về nhà với một câu đổ thừa “ Số phận” để che giấu sự ngu muội đến tội nghiệp của mình giữa cuộc đời đầy bão nổi.
Bé bỏng ơi, mẹ nhớ con đến cồn cào gan ruột, con mới về quê nghỉ hè với ông bà 2 ngày thôi mà mẹ như đang đối diện với cả một mùa đông xa ngái. Mẹ nhớ nụ cười lảnh lót của con, nhớ những phong thư con viết gửi mẹ được gấp rất đẹp rồi nhét ở bất cứ nơi nào bàn tay mẹ sờ đến, nhớ cả câu con cằn nhằn “ Mẹ ngồi máy tính ít thôi không hỏng mắt đấy”. ..Và chắc rằng, con phố kia cũng nhớ con lắm khi ngày mai nắng về mà không có bóng váy hoa của hai mẹ con mình tung tăng trên phố.
Tháng 5, khép cửa những rong rêu, những hoang mang vô định, có đọng lại giọt nào vui, giọt nào buồn, giọt nào thổn thức, giọt nào chơi vơi giữa dòng người xuôi ngược…Thì tháng năm nhé, ta khép cửa, tạm biệt một mùa qua…!
(Hạ Ly- Rồi nắng sẽ về)
Sen trắng mẹ con mình mua ngày mưa bão.Ngày bế giảng năm học của con, con được học sinh giỏi và đứng thứ 6 trong lớp. Chúc mừng bé bỏng!
Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012
Tháng năm, phố mùa hè có đẹp?
mmm
Những cuộn chỉ xinh xắn.
m Sản phẩm sau khi đã hoàn thành.
mmm
Chiếc váy đã lỗi mốt
mmm
Chỉ vài thao tác tôi đã có 1 chiếc váy hoàn toàn mới!
mmm chiếc váy hoa ở Cửa Đại
mmmm
Chiếc váy hoa trên phố hội an
Chiếc sơ mi trắng không phải hàng hiệu.
Thứ 7, trời chiều bão nổi, âm u với những làn
mưa lúc to lúc nhỏ, gió thổi se se lạnh, chẳng thể về quê được, cũng không đi
đâu đó lang thang cho hồn bớt vắng. Tôi lại lôi những chiếc váy hoa của mình ra
ngắm nghía, ngắm chán rồi lại nghĩ cách thay đổi, ới bống. “ Bống bống bang
bang mang hộ mẹ hộp kim chỉ nào” nàng ấy hưởng ứng ngay bởi nàng ấy thích được
ngắm nhìn mẹ cắt cắt vá vá xoay xở với những chiếc váy hoa đã bắt đầu lỗi mốt.
Có lẽ nó sống động hơn hình ảnh mẹ ngồi trước cái máy tính bên khung cửa sổ với
vẻ mặt vô cùng khó hiểu trong mỗi đêm về.
Tôi vốn là đứa con gái điệu đà từ nhỏ,
cũng có thể hồi nhỏ tôi luôn được chiều chuộng và bao bọc. Dạo ấy, mẹ tôi làm
hiệu trưởng trường mần non, bố thì ở xa, tôi lại bé nhất nhà, nên mẹ hay gửi gắm tôi cho các cô giáo khi mẹ đi
họp hay đi xa đâu đó. Trong mắt tôi các cô giáo dạo đó đẹp vô cùng, trong số đó
tôi yêu quý cô Lượt nhất, cô không đẹp, nhưng mặn mà với nước da ngăm đen, nụ
cười sáng bóng và vẻ dịu dàng được toát ra từ trong tiềm thức của một cô gái có
sẵn thiên bẩm cái duyên ngầm,chứ không phải vẻ ỏng ẹo làm điệu cố tình. Cô cũng
yêu quý tôi lắm, cô hay tự cắt may quần áo cho mình và cho cả tôi, cô đặc biệt
thích vải hoa, những vuông vải hoa qua tay cô sẽ thành những chiếc áo cổ sen ôm
khít lấy cái thân hình thon thả tròn lẳn của cô, và cô cũng cắt luôn những
chiếc váy đủ mầu sắc cho tôi, cùng với những chiếc nơ buộc tóc cùng mầu váy.
Nhờ vậy, đi đâu tôi cũng được mọi người gọi là búp bê. Có lẽ tôi mê mặc váy hoa từ dạo ấy.
Lớn lên, tôi thành thiếu nữ, tôi đi học xa
nhà, tôi là đứa con gái mơ mộng và yêu mầu trắng, tôi thích mặc chiếc váy mầu
trắng dài chấm gót tinh khôi và nhún nhảy cùng anh trong những đêm dạ hội của
trường, tôi thích mặc chiếc áo sơ mi mầu trắng giản dị khi lên giảng đường, tôi
mặc chiếc áo dài mầu trắng tha thướt trong mỗi thứ hai đầu tuần. Và tóc tôi
xoay tròn trong nắng cùng chiếc váy trắng mầu ngà trên thảo nguyên đầy hoa
trắng nở rộ vào mùa hè nơi biên giới xa xôi ngày ấy….
Tôi thành đàn bà, tôi vào đời với những
trải nghiệm thăm thẳm sắc mầu, nó cho tôi biết, cuộc đời không chỉ toàn một mầu
trắng tinh khôi . Tôi thích thêm mầu đen, mầu đen ấy khiến tôi không bị mầu
trắng tinh khiết kia làm cho mụ mị, nuôi dưỡng ảo tưởng trong tôi về cuộc đời hoàn hảo.
Cho dù tôi đã thích thêm mầu đen bên cạnh
mầu trắng thì tôi vẫn không thể bỏ đi sở thích mặc những chiếc váy hoa rực rỡ
nhiều mầu, tôi vẫn mê mẩn những chiếc váy hoa mỗi khi đi qua một cửa hàng thời
trang nào đó. Nhưng tôi lại chưa bao giờ bỏ tiền ra mua cho mình một chiếc váy
hoa nào đó trong vô vàn những cửa hàng cửa hiệu mọc đầy dẫy kia, không phải là
tôi không đủ tiền để thỉnh thoảng tự thưởng cho mình cái váy hoa mà tôi thích,
nhưng cứ khi nào cái bản năng thích làm đẹp rất đỗi đàn bà kia của tôi trỗi dậy
trước một chiếc váy hoa mà mình mê mẩn đã lâu, tôi lại đắn đo, có đáng không để
bỏ một số tiền bằng cả 1/4 tháng lương của mình ra mua cái váy ấy, với số tiền
ấy mình sẽ làm được khối việc cho con, khi bạn có con bạn sẽ thấy, môn học thêm
tiếng anh của con quan trọng hơn một chiếc váy hoa đúng mốt.
Nhưng bản năng của tôi vẫn là người đàn bà
điệu đà, không bao giờ tôi từ bỏ ước muốn sở hữu những chiếc váy đẹp ấy, chỉ là
bằng cách này hay cách khác mà thôi. Thế là tôi mua vải về, tự thiết kế kiểu
dáng mình thích và mang đến một hiệu quen nào đó may, chỉ một tuần sau, tôi đã
sở hữu một chiếc váy hợp túi tiền, hợp với thân hình nhỏ nhắn của tôi và rất
độc đáo. Đừng bao giờ bạn chạy theo mốt hoăc mua một bộ quần áo quá đắt tiền
bởi chưa chắc nó đã phù hợp với bạn.
Tôi thích đi mua hàng sale off , bởi khi ấy
những đống váy áo sẽ được giảm tới 50- 70 % . Tất nhiên đó sẽ là những bộ đã
lỗi mốt hoặc trái mùa, nhưng có hề gì nếu bạn có ý tưởng cho nó, chỉ cần những
cuộn chỉ xinh xinh nhiều sắc mầu, và cây kim với những cuộn vải ren, bạn sẽ có
ngay những bộ quần áo đúng mốt và cực kỳ độc đáo cho riêng mình. Nhớ nhé, thêm
vài phụ kiện làm bằng tay nữa, bạn sẽ có một phong cách rất riêng.
Tất nhiên tôi không viết cho những người đàn
bà đang sống trong nhung lụa, bởi với họ có tiền là có tất cả, đâu phải cần
những cuộn chỉ đủ sắc mầu và cây kim bé xíu kia, thời gian ấy họ để đi spa và
làm đẹp. Tôi chỉ viết cho những người đàn bà công chức bình thường như tôi, nhưng cho dù
bạn bình thường thì bạn vẫn khiến cho phố xá lao xao với một phong cách rất
riêng toát ra từ bạn.
Tháng năm, phố mùa hè có đẹp, là phụ thuộc
vào bạn đấy!
( Hạ Ly- Nắng về, hãy tận hưởng cuộc sống cùng tôi!)
Chiếc váy hoa trên phố hội an
Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012
Những đêm mưa mùa hạ.
Đêm qua...
mồng 1, hai mẹ con đi chùa xin một tháng bình yên. Sân chùa tĩnh lặng, có vài ba con dế ri ru, ri ru dưới gốc khế, nghe cả tiếng tích tắc buồn bã của con thạch sùng già cỗi. Bỗng đâu mây đến, đen kịt, gió đến ào ạt thổi tung những vần khói hương lên trời, thổi thốc cả đống lửa tiền vàng đang cháy dở. Hai mẹ con ngồi lại bên hiên chùa chờ tạnh mưa, tiếng dế im thing, tiếng thạch sùng im thing ,đêm cứ thẫm dần, mưa cứ nặng dần...Lòng mình nhẹ dần rơi theo những hạt mưa kia...!
mồng 1, hai mẹ con đi chùa xin một tháng bình yên. Sân chùa tĩnh lặng, có vài ba con dế ri ru, ri ru dưới gốc khế, nghe cả tiếng tích tắc buồn bã của con thạch sùng già cỗi. Bỗng đâu mây đến, đen kịt, gió đến ào ạt thổi tung những vần khói hương lên trời, thổi thốc cả đống lửa tiền vàng đang cháy dở. Hai mẹ con ngồi lại bên hiên chùa chờ tạnh mưa, tiếng dế im thing, tiếng thạch sùng im thing ,đêm cứ thẫm dần, mưa cứ nặng dần...Lòng mình nhẹ dần rơi theo những hạt mưa kia...!
Đêm nay...
mưa ào ạt quất vào bức tương cũ, mưa quất vào những chùm bằng lăng nhạt mầu, từng cánh từng cánh tơi ra héo rũ , cạn mùa rồi sao tím gì mà nhức nhối đến thương. Người ơi, thế là đã khép cửa một mùa bằng lăng, mình lỡ hẹn…Đêm nay mình lại lỗi hẹn với ta..!
mưa ào ạt quất vào bức tương cũ, mưa quất vào những chùm bằng lăng nhạt mầu, từng cánh từng cánh tơi ra héo rũ , cạn mùa rồi sao tím gì mà nhức nhối đến thương. Người ơi, thế là đã khép cửa một mùa bằng lăng, mình lỡ hẹn…Đêm nay mình lại lỗi hẹn với ta..!
Sao anh không đến để trọn giấc
chiêm bao
Để mưa khóc đẫm nhòe khoảng tối
Con ve ngơ ngác tìm mặt trời để
hát
Căn gác đêm rung một tiếng thở dài.
HL.
Sân chùa đêm mưa hôm qua .
Sen của hôm nay.
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012
Sức mạnh của kẻ yếu.
Thứ 7, bố bảo chiến hữu đang đợi bố, bố phải
đi đây, không được ăn cơm với hai mẹ con rồi. Lại những trận nhậu tơi bời khói
lửa rồi tụ tập xem bóng đá cả đêm ở đâu đó. Bố bảo đó là những mối quan hệ cần
thiết cho bố. Thấy thương, tội nghiệp cái dạ dầy của bố, tội nghiệp cho cái cung
rung trầm xuống tự sâu thẳm lòng mẹ. Uh bố đi, nhưng nhớ phải biết thương mình,
nếu say thì đừng cố đi xe về, hãy cứ ngủ ở nhà bạn đến khi nào tỉnh táo hãy về,
hoặc gọi taxi về, đừng để tai nạn như đợt vừa rồi, đừng để mẹ lo…Ở nhà mẹ lúc
nào cũng có nước chanh muối, nước cam… và vô số những thứ giã rượu cho bố, mẹ
bảo đừng bao giờ bỏ mặc đàn ông khi họ say, họ ốm, họ phá sản hay thất nghiệp bởi khi ấy người đàn ông
thường yếu đuối nhất và cần đến một bàn tay hơn bao giờ hết.
Hai mẹ con ở nhà, đi chợ, mẹ lại lựa những
món hương đồng gió nội mà bố thích như cá Bống kho tương, hến đồng nấu ngọn bí,
vịt sốt cam và thịt thăn bò kho tiêu. Mẹ bảo mẹ nấu sẵn để tủ lạnh sáng mai bố có
về thì có cái mà ăn, chứ đi thế thì chỉ uống thôi chứ chắc gì đã có cái gì vào
bụng. Thế là mẹ cứ cặm cụi nấu nướng, mặc dù khi mâm cơm dọn lên chỉ có hai mẹ
con, nhưng mẹ vẫn cười và bảo, đó cũng là sức mạnh của kẻ yếu con ạ!
Hạ Ly
Cá Bống trứng kho tương của mẹ Canh hến đồng nấu ngọn bí
Vịt cỏ sốt cam
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
Thị xã của em.
Thị xã của em nằm nghiêng
Nghiêng ban trưa
nghiêng vành môi đỏ
Nghiêng tiếng thoi đưa kẽo cà, kẽo kẹt…
Nghiêng con tằm xinh xinh nhỏ, nhả tơ.
Thị xã của em vẫn ngủ giấc mơ trưa
Mơ tiếng ru trong nếp nhà tranh nhỏ
Thưa thớt tiếng ve kêu gọi mưa ngâu sầu lẻ
Cây bằng lăng rực rỡ nhoẻn cười.
Thị xã của em cũ kỹ đến thương
Như mái ngói cong im thinh mầu rêu phủ
Như tiếng phách trầm tơ tình hồng tuyết
Như cô đầu quá thì bỏ lại những phồn hoa.
Thị xã ban trưa,
loang lổ bức tường khô
Đăm đắm mắt nâu
Mây ngủ vùi tóc khát
Bản nhạc trưa chênh chếch gió lùa.
Hạ Ly
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


